Sự tĩnh lặng quan trọng thế nào trong gia đình bạn

Xung quanh chúng ta đầy rẫy những tiếng ồn nhưng để lớn lên với Chúa, con cái chúng ta cần sự tĩnh lặng.
Tiếng kêu của những chiếc điện thoại di động, đài phát thanh, truyền hình, âm nhạc, tiếng la hét… Chúng ta đang sống chung với những tiếng ồn. Nhưng một khi chúng làm gián đoạn cuộc sống hàng ngày của chúng ta đến mức khiến chúng ta không còn liên lạc được với nhau, và trên hết là với Chúa, thì lúc đó chúng ta phải dám dừng lại và tạo một nơi tĩnh lặng trong tâm hồn của gia đình chúng ta.
Bầu khí gia đình phải bồi đắp nên sự tĩnh lặng. Cách chúng ta nói, cách chúng ta liên lạc với nhau, bắt đầu với cách chúng ta giao tiếp với con cái. Quát tháo và la mắng không thúc đẩy sự im lặng, và sự “căng thẳng thần kinh” chỉ dẫn đến quát tháo nhiều hơn. Nếu chúng ta lớn tiếng bảo con cái mình “im đi!”, nó sẽ hầu như không có kết quả! Trẻ sẽ bắt chước chúng ta. Một giáo viên giải thích rằng, khi anh ta cố gắng thiết lập sự im lặng trong lớp, anh ta sẽ nói bằng một giọng rất nhỏ nhẹ. Các học sinh sẽ buộc phải giữ im lặng và thực sự chú ý để lắng nghe anh ta. Điều đó chắc chắn nói dễ hơn làm vì nó đòi hỏi một sự kiên nhẫn mạnh mẽ.
Sự tĩnh lặng mà trẻ cần
 Nhiều trẻ đã quen với tiếng ồn liên tục: tivi luôn bật hoặc tai nghe lúc nào cũng dính vào tai. Điều đó rõ ràng không tốt từ bất cứ góc độ nào, và đặc biệt khi nói đến việc phát triển một đời sống cầu nguyện.
Đầu tiên, tiếng ồn xâm nhập vào cơ thể. Khi đó, một đứa trẻ có thói quen nghe chứ không phải lắng nghe, vô số tin nhắn (hiếm khi mang tính xây dựng và không phải lúc nào cũng tốt lành) làm xáo trộn ký ức, quấy nhiễu tâm trí và che mờ phán đoán. Trẻ, cũng như người lớn, cần sự tĩnh lặng tối thiểu, và thậm chí là một sự hồi tâm, để thu mình lại, trở về với chính mình, biến đời sống của mình thành một cuộc trò chuyện với Thiên Chúa.
Trong âm nhạc, chính những quãng lặng sẽ khiến cho các nốt nhạc sâu lắng hơn. Trong cuộc sống cũng vậy, những khoảnh khắc tĩnh lặng sẽ làm tăng sức nặng cho lời nói và hành động của chúng ta. Nó còn có thể không ngừng thôi thúc chúng ta đến với sự Hiện diện thiêng liêng, giữa những huyên náo và bận rộn. “Những tác phẩm càng được làm trong tĩnh lặng, chúng càng trở nên sinh động và tràn đầy sức sống” (Dom Augustin Guillerand).
Sự tĩnh lặng mà một đứa trẻ cần cũng có thể áp dụng cho cuộc sống riêng tư của nó. Nó có quyền không nói cho bạn biết tất cả mọi thứ, hay thậm chí nó có quyền không nghe những lời kể lể được lặp đi lặp lại. Tất nhiên, người bố có quyền biết những gì nó kể với mẹ, nhưng đứa anh trai hay bà của nó thì không cần thiết phải biết. Một bí mật không thể được bật mí, những lời tâm sự đáng được tôn trọng, ngay cả khi nó là một đứa trẻ. Ở nơi bí mật đó, “một khu vườn đóng kín, một vòi nước được bịt kín”, trẻ sẽ thể hiện sự thân tình với Thiên Chúa. Nó thật sự quan trọng.
Sự tĩnh lặng mà một đứa trẻ cần cũng có thể áp dụng cho cuộc sống riêng tư của nó. Nó có quyền không nói cho bạn biết tất cả mọi thứ, hay thậm chí nó có quyền không nghe những lời kể lể được lặp đi lặp lại. Tất nhiên, người bố có quyền biết những gì nó kể với mẹ, nhưng đứa anh trai hay bà của nó thì không cần thiết phải biết. Một bí mật không thể được bật mí, những lời tâm sự đáng được tôn trọng, ngay cả khi nó là một đứa trẻ. Ở nơi bí mật đó, “một khu vườn đóng kín, một vòi nước được bịt kín”, trẻ sẽ thể hiện sự thân tình với Thiên Chúa. Nó thật sự quan trọng.

Nhận xét